Tôi lớn lên cùng chén mắm ruốc của mẹ Có những ngày cuối năm, tôi ngồi giữa thành phố chật chội, bỗng nghe mùi gì đó rất quen. Một chút mằn mặn, một chút nồng nồng, lẫn vào đâu đó hương sả, hương ớt cay , như len lỏi qua bao lớp khói bụi mà tìm đến mình. Tôi chợt bật cười. Ừ thì mùi đó là mùi quê – mùi của mắm ruốc mẹ kho, thơm lừng một góc bếp năm nào. 1. Tuổi thơ trong căn bếp nhỏ Hồi đó, nhà tôi nghèo lắm. Căn bếp nhỏ xíu, vách lá, mái tôn cũ xỉn màu, mà sao chứa đựng biết bao yêu thương. Tôi vẫn nhớ rõ mỗi buổi chiều, má lom khom bên cái bếp củi, khói bay cay mắt. Lũ con thì chạy lon ton quanh nhà, đứa cầm cái muỗng, đứa ôm cái chén, chờ được ăn cơm. Trong ký ức tôi, bữa cơm quê hồi đó chẳng có cao lương mỹ vị. Chỉ có chén cơm trắng nóng hổi, thêm chút mắm ruốc mẹ kho, vài con cá khô nướng vùi tro, dĩa rau luộc xanh non hái ngoài vườn. Vậy mà ngon đến nao lòng. Có lần tôi hỏi: “Má ơi, sao má kho mắm hoài, không chán hả má?” Má cười, lau mồ hôi trên trán: “Chán gì con. Mắm...