MỖI LẦN MƯA LẠI NHỚ MÙI MẮM KHO TRÊN GÁC BẾP
MỖI LẦN MƯA LẠI NHỚ MÙI MẮM KHO TRÊN GÁC BẾP Chiều nay, Sài Gòn đổ cơn mưa rả rích. Tiếng mưa gõ nhịp lên mái tôn nghe như bản nhạc cũ, làm tôi chợt nhớ cái mái nhà gỗ năm nào ở quê. Hồi đó, cứ đến mùa mưa là má lại chất củi lên bếp, nhóm nồi mắm kho bốc khói nghi ngút. Mùi mắm len qua từng kẽ vách, hòa với mùi khói củi, cay nồng mắt mà ấm đến lạ. Cái mùi ấy — vừa nồng, vừa mặn, vừa thương. Nó là mùi của tuổi thơ, của những bữa cơm quây quần bên ánh đèn dầu leo lét, của tiếng cười, tiếng muỗng chạm vô chén nghe lanh canh như hát. 🍲 Cái mùi mắm kho – linh hồn của mùa mưa quê Tôi còn nhớ, má hay nói: “Trời mưa lạnh bụng, kho mắm ăn mới ấm.” Thế là má lại lấy hũ mắm ruốc bà Hai gửi từ Phan Thiết ra, múc từng muỗng, pha chút nước, bỏ thêm sả, ớt, khóm băm nhỏ. Tiếng sôi lục bục trong nồi nghe vui tai như đang kể chuyện. Mùi mắm dậy lên, thơm nồng, bay khắp gian bếp nhỏ. Tôi với thằng em hay ngồi chờ, vừa chờ vừa nuốt nước miếng. Má biết tỏng, nên cười: – “Chưa chín đâu nghen...