Nồi Cá Kho Miền Trung – Vị Quê Cứ Nghẹn Ở Cổ Họng Chẳng hiểu sao, mỗi lần đi xa là cái hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu tôi lại là gian bếp nhỏ, cái bàn ăn có chân bị lệch phải kê thêm cục gạch, và nồi cá kho thơm lừng nằm giữa mâm cơm chiều. Tôi sinh ra ở một làng nhỏ miền Trung. Nắng cháy lưng, gió thổi hanh rát, mùa đông thì lạnh buốt mà mùa hè thì chỉ cần chạy bộ từ cổng vào nhà thôi cũng đủ ướt đẫm áo. Ấy vậy mà, trong ký ức tôi, quê mình lúc nào cũng ngọt ngào – như muỗng nước mắm má pha, như miếng mắm ruốc má kho buổi trưa nắng, như tiếng cười của chị Hai khi ăn trúng trái ớt hiểm trong chén mắm nêm cay xé họng… Nhớ một bữa cơm chiều mưa… Có một chiều mưa tháng Bảy, tôi còn nhớ rõ. Ngoài trời xối xả, sấm rền ầm ầm, đứa con nít như tôi hồi đó vừa sợ vừa khoái chí. Má tôi thì vẫn ngồi bên bếp, cái bếp củi hun khói bay khắp nhà. Bữa đó má kho cá nục, nhưng đặc biệt ở chỗ má cho vô nồi một muỗng đầy mắm ruốc Hương Trung. Cái mùi vừa mặn, vừa nồng, vừa thơm kỳ lạ ấy, t...