Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 6, 2025
Hình ảnh
  Canh Chua Cá Biển – Vị Mặn Mà Tình Thắm Như Miền Trung Trưa nay, trời Sài Gòn bất ngờ đổ mưa. Mưa ào ào rồi tạnh cái rụp, để lại cái oi oi bám rít như dính trên da. Đang lục đục tìm gì ăn trong bếp, tự dưng mùi mắm ruốc từ đâu phảng phất bay qua, làm sống mũi mình cay cay. Ừ, thì có thể là hàng xóm đang xào mắm ruốc sả ớt gì đó. Mùi thơm quen như tiếng gọi từ một vùng ký ức xa xôi: căn bếp cũ của má ở quê, cái nồi canh chua cá biển nóng hổi, dĩa mắm kho quẹt, và tiếng muỗng đũa lách cách trong bữa cơm xưa. 1. Bữa cơm chiều ở quê – nơi tình cảm không cần phải nói bằng lời Nhớ mỗi lần về quê, chiều xuống làng chài, gió từ biển thổi vào lồng lộng, sóng đánh rì rào phía bờ đá. Má tôi hay ngồi dưới bếp, đeo cái khăn rằn, vừa nhóm bếp vừa nói vọng lên: – "Bữa nay có cá biển tươi, má nấu nồi canh chua nghe. Đem ít mắm nêm ra cho má pha chén nước chấm." Tôi chạy lon ton vô nhà, nghe thơm mùi mắm nêm đã thấy bụng cồn cào. Mắm nêm quê tôi pha với chanh tỏi ớt, dằm trái thơm ...
Hình ảnh
  Mùi Quê Trong Chén Nước Mắm – Chuyện Nhỏ Mà Thương Chiều nay ngồi ăn một mình giữa căn bếp nhỏ ở thành phố, chợt nghe mùi mắm ruốc kho sả ớt từ nhà hàng xóm phảng phất đâu đó bay sang. Tự nhiên lòng mình khựng lại. Cái mùi quen thuộc ấy, sao giống quá mùi mắm má hay kho mỗi chiều mưa năm xưa ở quê. Một mùi vừa nồng vừa thơm, vừa mặn mòi mà lại ngọt ngào làm sao… như thể có ai đó vừa khui nắp ký ức đã đóng bụi mấy chục năm trời. 1. Cơm chiều và tiếng gọi từ gian bếp cũ Ngày xưa ở quê, mỗi chiều trời xám xám, gió bấc tạt về lạnh buốt da, là y như rằng má lại kêu: – "Lẹ lẹ vô nhen, má kho mắm rồi đó, nguội cơm là ăn không ngon đâu!" Tiếng má dõng dạc vang từ gian bếp lá, vọng qua mấy nhịp cầu tre, là bọn nhỏ như tôi cắm đầu cắm cổ chạy về. Giữa cái nghèo của một xóm miền Trung, bữa cơm chẳng có gì nhiều, chỉ dĩa rau luộc, nồi mắm ruốc kho tóp mỡ, thêm chén nước mắm cốt dằm trái ớt hiểm đỏ au. Vậy mà ăn tới đâu, thấm tới đó. Thằng Út em tôi, hồi nhỏ ham ăn dữ lắm, cứ gặ...