Nghe Mùi Cá Biển, Lòng Lại Muốn Về Miền Trung
Nghe Mùi Cá Biển, Lòng Lại Muốn Về Miền Trung Không biết từ khi nào, chỉ cần thoảng qua một mùi mắm đâu đó – mùi mặn mặn, ngai ngái mà quen đến lạ – là lòng tui lại chùng xuống. Như có ai đó khẽ gọi: “Về đi con.” Không phải gọi về phố xá đông đúc hay nhà cao cửa rộng gì đâu, mà là về cái xóm nhỏ ven biển, nơi có má ngồi chờ bên mâm cơm trưa, có ba xắn quần đi ruộng về còn lấm lem bùn đất, có mấy anh em ngồi chầu rìa, chờ má chan thêm miếng mắm kho cho “đậm đà chút coi”. 1. Bữa cơm quê – nơi ký ức bắt đầu Hồi đó, bữa cơm quê nghèo lắm. Không có cao lương mỹ vị, cũng chẳng cần bày biện cầu kỳ. Cái mâm gỗ tròn cũ, đặt ngay giữa nhà, dưới ánh đèn dầu leo lét mỗi tối. Vài cái chén sứ sứt miệng, đôi đũa tre mòn theo năm tháng. Nhưng lạ là, trong ký ức tui, chưa có bữa cơm nào ngon hơn thế. Má tui hay nói: “Nhà mình không giàu, nhưng bữa nào cũng phải có chén mắm cho tụi bây ăn cơm cho trôi.” Vậy là mắm trở thành linh hồn của mâm cơm. Mắm ruốc đỏ au, mắm nêm sền sệt, nước mắm tro...