MỖI LẦN MƯA LẠI NHỚ MÙI MẮM KHO TRÊN GÁC BẾP
MỖI LẦN MƯA LẠI NHỚ MÙI MẮM KHO TRÊN GÁC BẾP
Chiều nay, Sài Gòn đổ cơn mưa rả rích. Tiếng mưa gõ nhịp lên mái tôn nghe như bản nhạc cũ, làm tôi chợt nhớ cái mái nhà gỗ năm nào ở quê. Hồi đó, cứ đến mùa mưa là má lại chất củi lên bếp, nhóm nồi mắm kho bốc khói nghi ngút. Mùi mắm len qua từng kẽ vách, hòa với mùi khói củi, cay nồng mắt mà ấm đến lạ.
Cái mùi ấy — vừa nồng, vừa mặn, vừa thương. Nó là mùi của tuổi thơ, của những bữa cơm quây quần bên ánh đèn dầu leo lét, của tiếng cười, tiếng muỗng chạm vô chén nghe lanh canh như hát.
🍲 Cái mùi mắm kho – linh hồn của mùa mưa quê
Tôi còn nhớ, má hay nói: “Trời mưa lạnh bụng, kho mắm ăn mới ấm.”
Thế là má lại lấy hũ mắm ruốc bà Hai gửi từ Phan Thiết ra, múc từng muỗng, pha chút nước, bỏ thêm sả, ớt, khóm băm nhỏ. Tiếng sôi lục bục trong nồi nghe vui tai như đang kể chuyện. Mùi mắm dậy lên, thơm nồng, bay khắp gian bếp nhỏ.
Tôi với thằng em hay ngồi chờ, vừa chờ vừa nuốt nước miếng. Má biết tỏng, nên cười:
– “Chưa chín đâu nghen, để mắm nó rút mới ngon.”
Khi má múc ra, cá nục nằm gọn trong nồi, da vàng bóng, nước sền sệt, cay nồng. Chỉ cần chan ít lên chén cơm trắng là đủ ấm lòng cả ngày mưa.
Mắm kho Phan Thiết ngon không chỉ vì hương vị đâu, mà vì cái tình người trong đó. Từng hũ mắm là công sức của những người mẹ, người bà ngoài biển, thức sớm phơi cá, ướp muối, chờ nắng lên, rồi ủ hương. Mỗi hũ mắm là cả mùa nắng gió gom lại, là chút hồn biển mặn mà gởi vào bữa cơm quê.
🌾 Nỗi nhớ len trong từng miếng cơm
Giờ xa quê, mỗi lần trời trở mưa, tự nhiên lòng tôi lại thèm cái mùi mắm kho xưa. Ở thành phố, tìm đâu ra mùi khói củi và tiếng má cười trong bếp. Tôi vẫn giữ thói quen, mỗi lần nhớ nhà là ra chợ mua ít cá nục, ít khóm, về kho lại nồi mắm cho đỡ nhớ.
Nhưng mắm thì tôi vẫn đặt mắm Phan Thiết – hũ mắm ruốc Hương Trừng má dặn dùng từ hồi trước. Cứ mở nắp ra là mùi thơm quen thuộc ấy ùa về, như má vừa gọi:
– “Ăn cơm đi con, mắm kho chín rồi đó.”
❤️ Một phần quê hương nằm trong hũ mắm
Thật ra, mỗi người con xa quê đều có một mùi nhớ riêng. Với tôi, đó là mùi mắm kho trên gác bếp ngày mưa. Mùi đó không chỉ gợi vị ngon, mà gợi cả tuổi thơ, cả tiếng nói cười của người thân đã khuất.
Bởi vậy, mỗi lần mưa, tôi lại vào bếp, nhóm bếp nhỏ, kho lại nồi mắm cho ấm lòng. Mắm thì luôn có sẵn trong tủ, vì hết mắm là coi như hết “hồn” của bữa cơm rồi.
Nếu ai cũng thương hương vị quê nhà như tôi, thì ghé thử mắm ruốc Phan Thiết Hương Trừng nghen – chỗ má tôi hay đặt mấy năm nay:
👉 shopee.vn/huongtrungfood
👉 huongtrung.vn
Hoặc coi thêm trên Facebook: facebook.com/nuocmamhuongtrung
Còn hết mắm đột xuất, cứ gọi liền ☎ 0853721033, nghe giọng quen là thấy như đang ở nhà rồi.

Nhận xét
Đăng nhận xét